+ NHƯ PHÁP THỌ TRÌ

- 8. Như pháp tu hành

Trong quá trình liễu đạt thâm nghĩa, sẽ có những lúc mình không dùng suy nghĩ để hiểu rõ, cũng không thể dùng cảnh giới bên ngoài để minh chứng, những lúc ấy, đòi hỏi mình phải dùng cảnh giới thiền định để giải đáp. Bởi vậy người tu cần phải “Như pháp tu hành” để phát triển năng lực thấu hiểu chân lý bén nhạy hơn khả năng của đầu óc suy tư này. Như pháp có nghĩa là làm đúng theo sự chỉ dẫn, đúng với chân lý, đúng với giới luật, hợp với đạo đức nhân nghĩa. Khi tu không như pháp thì tức là tu không đúng theo lời thiện tri thức chỉ dạy, hoặc giả không phù hợp với tinh thần của kinh Phật, hoặc là tự mình sáng tác ra phương pháp cách thức hoàn toàn không theo một tiền đề, hệ thống hay quy củ, giới luật nào cả. Có kẻ ở trong chúng nhưng tự mình làm ra vẻ khác biệt, lập dị; Khi không cùng tu, không hòa đồng với đại chúng, mình phải quan sát, xem mình có tu như pháp hay chăng. Hễ như pháp tu hành thì không bao giờ có “cái mình”, “cái tôi” đặc biệt “nổi” hơn kẻ khác cả. (Nguồn: 10 Pháp Tu Hành theo HT Tuyên Hóa giảng)

+ BIẾT LỖI LẦM CỦA MÌNH CHÍNH LÀ GIÁC NGỘ;

TRONG NHÀ PHẬT THƯỜNG GỌI LÀ “KHAI NGỘ”. MỌI NGƯỜI NGHE NÓI ĐẾN “KHAI NGỘ” THƯỜNG NGHĨ LÀ RẤT U HUYỀN. THẾ NÀO LÀ KHAI NGỘ? BIẾT CHỨNG BỆNH, BIẾT LỖI LẦM CỦA MÌNH (TỨC LÀ NHỮNG HÀNH VI SAI TRÁI), SỬA ĐỔI CHO ĐÚNG, NGƯỜI NHƯ VẬY GỌI LÀ “TU HÀNH”.

- Bởi vậy, quý vị phải biết là mỗi ngày ta đọc kinh, niệm Phật, lễ Phật có phải là tu hành hay không? Không nhất định! NẾU NHƯ QUÝ VỊ ĐỐI VỚI MỖI HÀNH VI TRONG CUỘC SỐNG CHẲNG HỀ CẢI BIẾN TÍ TI NÀO, VẪN Y HỆT NHƯ CŨ, DÙ MỖI NGÀY QUÝ VỊ TỤNG KINH, NIỆM PHẬT, LỄ PHẬT VẪN CHẲNG PHẢI LÀ TU HÀNH, CHẲNG DÍNH DÁNG GÌ ĐẾN TU HÀNH CHI CẢ!

- QUAN NIỆM LẦM LẪN, LỜI LẼ, HÀNH VI SAI TRÁI CỦA QUÝ VỊ CHẲNG ĐƯỢC SỬA ĐỔI CHO ĐÚNG THÌ QUÝ VỊ CHẲNG HỀ TU HÀNH. NGÀN VẠN PHẦN CHỚ NGHĨ RẰNG MỖI NGÀY NIỆM MẤY BỘ KINH CHÍNH LÀ TU HÀNH, còn cảm thấy là mình tu hành khá lắm! Khi chẳng niệm kinh thì tâm không kiêu ngạo, niệm kinh rồi bèn tưởng mình là ghê gớm lắm. Tôi có thể thuộc lòng kinh Vô Lượng Thọ, mấy người còn thua tôi xa lắc! Như vậy là quý vị không niệm kinh thì không có phiền não đó, chẳng tạo tội nghiệp; sau khi quý vị thuộc kinh nhuần nhuyễn rồi, hằng ngày sanh phiền não, tạo tội nghiệp khắp mọi chỗ, đều là do hiểu lầm nghĩa chân thật của Như Lai.

- Phật dạy quý vị đọc thuộc là để thường nhớ kỹ trong lòng, mỗi khi khởi tâm động niệm bèn nhớ đến lời Phật dạy răn: TA CÓ NÊN SUY NGHĨ NHƯ THẾ HAY CHĂNG? TA CÓ NÊN NÓI LỜI NHƯ VẬY HAY CHĂNG? TA CÓ NÊN LÀM NHỮNG VIỆC ĐÓ HAY CHĂNG? MỤC ĐÍCH CỦA NIỆM KINH LÀ NHƯ VẬY.

- CHO NÊN BIẾT LỖI LẦM CỦA MÌNH ĐẤY CHÍNH LÀ THẬT SỰ GIÁC NGỘ. “KHÉO NÓI PHÁP GIÁC NGỘ NHƯ THẾ”, GIÁC NGỘ RỒI BÈN QUAY ĐẦU.

PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG
A DI ĐÀ PHẬT (Theo Facebook Quán Thế Âm Bồ Tát)