CÂU TRUYỆN VỀ LÒNG TỪ BI
DÙNG PHẬT PHÁP TRỊ BỆNH NẠN CỨU NGƯỜI

+ 30- Từ bi trị bệnh.(Tóm lược:

Từ Thượng Hải Ngài ghé Hán Khẩu trước khi tiếp tục đi Quảng Châu. Lúc bấy giờ các Chủ tàu thường cho chư Tăng đi miễn phí vì họ tin rằng sự có mặt của các vị tu hành là một điềm lành và sẽ đem lại bình an.
Trên tàu Ngài thấy một người què đi thọt chân thật đáng thương và ngay khi gặp người này, Ngài biết rằng Ngài có thể chữa lành cho anh ta, nhưng nếu chữa cho anh ta ngay thì có thể sanh chuyện cho nên Ngài chờ đến ngày cuối cùng, khi tàu sắp cập bến thì trời cũng vừa hừng sáng Ngài hỏi ông:
- Sao ông đi đứng coi bộ khó khăn quá vậy?
- Ôi! tôi bị người ta vu cáo bán than chợ đen nên bị bắt giam dưới hầm đất vừa ẩm ướt vừa giá lạnh nên bị bệnh phong thấp nặng, đau thấu các khớp xương; hơn nữa vì chỗ giam rất chật hẹp không có chỗ đi tới đi lui được nên khi được phóng thích thì không đi được nữa và ra nông nỗi này. Nếu không có cây nạng nầy thì phải chịu thôi!
Xương của anh ta bị cong queo còn người thì xiêng lệch như một con vịt ngủ.
- Ông có muốn lành bệnh không?
- Tất nhiên là muốn rồi.
Vậy ông hãy liệng cây nạng của ông xuống biển đi.
Người què ấp úng:
-...nhưng thưa nếu không có cây nạng thì tôi làm sao đi đây?
- Tôi sẽ giúp ông, không lẽ tôi gạt ông hay sao?
Ông ta nghe lời bèn vứt cây nạng qua thành tàu. Ngài vừa xoa chân ông vừa tụng Chú Đại bi khoảng mười lăm phút. Xong Ngài bảo:
- Hãy đứng dậy!.
Thật là ông đã đứng lên được, Ngài tiếp:
- Bước đi!
Người què bắt đầu bước. Ngài bảo tiếp:
- Và bây giờ ông hãy chạy thử xem.
Ông ta liền chạy quanh Ngài, reo mừng khấp khởi.

Thấy sự việc này có khoảng bốn, năm mươi người trên tàu tới xúm quanh Ngài, cầu Ngài chữa bệnh cho họ. Người này nói: Tay tôi nhức; Người kia nói: Lưng tôi đau... và đều xin Ngài chữa cho.
Ngài khôi hài hỏi:
- Các vị có sợ bị ăn đòn không?
Nói xong Ngài đấm vào tay của một người bị nhức tay thì người đó liền hết nhức. Ngài đá nhẹ vào một người chân bị nhiễm trùng và hỏi:
- Anh cảm thấy thế nào?
- ồ! Tôi hết đau rồi. Người kia ngạc nhiên trả lời.
Mỗi người bệnh đều được chữa bằng những cái đấm đá mà họ đều cho rằng bệnh họ được lành. Sau đó hành khách lại bao quanh Ngài xin hẹn để chữa bệnh cho thân nhân và bạn hữu của họ như:
- Chị tôi ở Nam Kinh đã bị đau từ mấy năm nay, xin Ngài.....
Ngài phương tiện nói:
- Vâng, vâng...tôi sẽ cố đến...
Khi tàu ghé bến Ngài phải dùng một ngõ tắt để lên bờ.
Bởi lúc đến Thượng Hải Lão Pháp Sư Thể Kính (truyền lệnh cho chư Tăng phải nộp tất cả tiền bạc cho Sư trước khi lên tàu đi Thượng Hải) từ chối không trả lại phần tiền cho Ngài, cho nên trên người Ngài chẳng dính lấy một xu và trên tàu Ngài đã được người ta cúng tám mươi ngàn quan (tiền Trung Hoa đương thời) nên đã dùng hai mươi ngàn để mua vé xe lửa đi Quảng Châu. Tại trạm xe lửa Ngài gặp Pháp sư Chu Nhất, Sư cũng đi Quảng Châu nhưng lại không tiền mua vé, đợi đi quá giang. Ngài vui vẻ mua vé cho Sư rồi cùng đi. Như thường lệ, Ngài chỉ ăn mỗi ngày một bữa. Nhưng Sư Chu Nhất thì cứ đến mỗi trạm xe lửa ngừng đều muốn mua thức ăn, sau cùng Sư muốn mua cháo đắt đến mấy ngàn quan. Ngài bèn móc hết tiền còn lại trong túi đưa cho Sư rồi nói: Thầy hãy tự giữ lấy và cũng để giảm bớt phiền phức cho tôi. Tôi cũng không muốn bị phân tâm vì nó; từ đó Ngài đã không đụng tới tiền bạc nữa.(Nguồn: Mục 30 - Cuộc Đời và Sự nghiệp Hoàng Hóa - Quyển 1)